Site Loader
mam-non

NHỮNG CHUYẾN ĐÒ THẦM LẶNG.

Lại một đợt điều động nhân sự tới những vùng Cao hẻo lánh, heo hút. 

Một nhóm 5 cán bộ bao gồm 3 nam, 2 nữ được điều chuyển tới một vùng hẻo lánh thuộc xã Quảng Lâm, huyện Bảo Lâm, tỉnh Cao Bằng để dạy học. Theo chân cán bộ huyện từ nơi ở được chính phủ cung cấp đến trường học, không trải nhựa xi măng, không cầu vượt, không cao ốc, không đèn xanh đèn đỏ, và tất nhiên là cũng chẳng có các phương tiện giao thông, ở đây chỉ có đất, đá và núi rừng. Con đường ở đây không bằng phẳng, lại đặc biệt nguy hiểm, những con sông, cánh rừng, đồi núi,… đâu đâu cũng là sự hùng vĩ của thiên nhiên, nhưng lại cũng ẩn chứa muôn vàn những nguy hiểm tiềm tàng. Mặc dù đoạn đường chỉ vẻn vẹn hơn 5 cây số, nhưng phải mất hơn 4 tiếng đồng hồ để tới nơi, anh cán bộ huyện nhìn nhóm 5 người họ, gương mặt người nào người nấy đều đã thấm mệt, có người khuôn mặt còn đang trắng bệch vì hoảng sợ, có người lại có vẻ trầm tư, không biết đang tính toán điều gì. Anh cán bộ huyện có chút thương cảm, lại cũng có chút đồng cảm, dù sao thì, đang ở thành phố nhàn hạ, ai mà chịu nổi cảnh tượng quanh năm đối mặt với thần chết như này:

– Không biết vì sao mọi người được điều chuyển về đây, nhưng hiện tại nếu hối hận, anh chị có thể quay về, ai cũng có quyền sống vì bản thân mình, sẽ không ai trách cứ gì anh chị cả.

Thấy mọi người im lặng, không nói gì, anh cán bộ huyện nói tiếp:

– Mọi người thấy rồi đấy, ở đây chính là như vậy, nghèo đói không chỉ ăn mòn cuộc sống nơi đây, nó còn ăn mòn cả tư tưởng của nhân dân, cho dù anh chị có tâm, chỉ sợ người dân cũng không muốn nhận.

cuoc_song_vung_cao

Một vài người trong số họ bắt đầu bồn chồn, liếc nhìn phản ứng mọi người xung quanh, rồi lại cúi mặt không nói gì, nữ cán bộ vừa nãy bị sảy chân khi băng qua suối, ống quần jean và đôi giày thể thao trắng vẫn còn ướt nhẹp, đôi bàn tay ngày càng nắm chặt quai túi sách, đầu càng cúi thấp hơn, dáng người nhỏ bé vẫn còn run lập cập, anh cán bộ huyện quan sát phản ứng của họ, hơn ai hết, anh biết, bọn họ bắt đầu dao động rồi. Mặc dù đã quá quen với tình cảnh này, nhưng đáy lòng vẫn luôn có những con sóng nhỏ lăn tăn, có chút sót xa, lại có chút chạnh lòng. Anh cười nhạt, nói:

– Nếu không thể kiên trì đến cùng, thì cũng đừng mang hi vọng, dù sao thì, khi con người ta còn nghèo đói, ai mà thèm quan tâm đến cái gì mà “thoát nghèo”.

cuoc_song_vung_cao

Lời này của anh cán bộ huyện có chút trào phúng, có chút chua sót, nhưng lại là sự thật. Khi con người ta còn nghèo đói, người ta quan tâm cái để no bụng, cái để tránh rét hơn là tri thức. “Thoát nghèo” đối với họ là một việc xa vời thực tiễn của đám người trưởng giả trên phố, dù sao thì “Học cũng đâu mài được thành cơm.”.

Lúc này, một cô gái trong số họ đã không còn nhịn được nữa:

– Mọi người … có ai muốn về cùng không?

Mọi ánh mắt đều tập trung tại người vừa nói, bất ngờ có, tán thành có, anh cán bộ huyện không nói gì nữa, chỉ yên lặng quan sát, dường như anh cũng sớm đoán ra được điều này.

– Tôi. – một anh chàng đeo kính trong số họ lên tiếng – Mọi người suy nghĩ kĩ đi, cái nơi khỉ gì thế này?! Chỉ sợ chưa đợi được đến ngày ăn bổng lộc, đã đợi được ngày lên bàn thờ ngắm gà khỏa thân trước rồi!

– Còn ai muốn về nữa không? – anh chàng mặc áo sơ mi màu nâu đất nãy giờ vẫn luôn trầm mặc bất ngờ lên tiếng.

Không ai nói gì!

–  Cậu thì sao? – anh chàng đeo kính hỏi.

– Đây là quê hương của tôi, nhà của tôi, tôi còn về đâu được nữa? – anh chàng mặc sơ mi nâu cười nói – mọi người, ai muốn rời đi thì cứ đi, tôi sẽ không đi, quê hương tôi có thể nghèo khó thật, nhưng hùng vĩ, trong sạch nhất thì cũng chẳng đâu bằng nơi này.

– …

Anh cán bộ huyện nhìn ba người ở lại, điều bất ngờ không chỉ là thân thế của người thanh niên mặc áo nâu, mà cô gái bị sảy chân ban nãy, ấy thế mà lại không bỏ về:

– Tại sao cô không về cùng họ?

Không có tiếng trả lời, chỉ thấy cô gái đã cắn môi đến chảy máu.

– Cô không sợ sao?

– Sợ… Tôi sợ, nhưng tôi càng đau lòng hơn. Chúng tôi được nhà nước hỗ trợ, chỗ ở cách có 5km mà đã khó khăn như vậy rồi, vậy thì những đứa trẻ kia đi học còn khó khăn thế nào? Tôi chỉ là một con người bình thường, tôi cũng có nỗi sợ, sự ích kỉ của riêng mình, nhưng cứ nghĩ đến những đứa trẻ kia, tôi lại đau lòng không nhịn được, chỉ cảm thấy lương tâm của một nhà giáo không cho phép tôi quay đầu.

Anh cán bộ huyện có vẻ bất ngờ, đúng là chẳng ai đoán biết được tâm tư một người thông qua vẻ bề ngoài. 

– Còn cậu? – Quay sang nhìn chàng trai trẻ nhất trong số họ, anh cán bộ huyện hỏi.

– Tôi chỉ đang nghĩ, làm thế nào để thuyết phục các gia đình đồng ý cho con họ đi học mà thôi. – chàng trai cười rạng rỡ, trên mặt hiện lên đầy vẻ nhiệt huyết.

Anh cán bộ nhìn họ đăm chiêu, hình như có một thứ gì đó đang dần thay đổi, có lẽ là sự ấm áp trong trái tim người cán bộ huyện ấy, cũng có lẽ là tương lai của con người, núi rừng nơi đây.

cuoc_song_vung_cao

———-

Ở những góc khuất của tổ quốc, vẫn luôn có những chuyến đò thầm lặng chở tri thức qua sông, kiến tạo tổ quốc.
Giáo dục không nên là một nghề nghiệp để kiếm tiền, mà nên là cái tâm chân thật nhất của người thầy.
“Sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện”, còn sự cẩu thả trong giáo dục thì thật là tai hại.
———-

Tham gia ngay hội review mầm non để đưa con bạn đến với những chuyến đò tâm huyết nhất, an toàn nhất:

– Hội review mầm non khu vực phía nam:  http://bit.ly/reviewhcm
– Hội review mầm non khu vực phía bắc: http://bit.ly/reviewhanoi

Mua đồ chơi thông minh, Giáo dục sớm cho bé ở đâu?

KIDDIHUB là gì?

KiddiHub là nền tảng review và chọn trường mầm non số 1 Việt Nam.

KiddiHub cung cấp công cụ tìm kiếm, đánh giá, xếp hạng trường mầm non theo từng khu vực, mức học phí, phân hệ trường, cơ sở vật chất và dịch vụ

#timtruongmamnon: https://kiddihub.com
#themtruong: Thêm trường
Đưa trường lên KiddiHub, tuyển sinh hiệu quả: Thêm Trường Đồ chơi giáo dục sớm tại KiddiHub Store: Mua ngay

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *